GEORGE CARLIN VÀ GÓC NHÌN VỀ XÃ HỘI HIỆN ĐẠI

GEORGE CARLIN VÀ GÓC NHÌN VỀ XÃ HỘI HIỆN ĐẠI

Dưới đây là quan sát của George Carlin về xã hội Mỹ, nhưng cũng thể hiện một nhân sinh quan đầy sâu sắc cho xã hội hiện đại của Việt Nam chúng ta ngày hôm nay:

Nghịch lý của thời đại chúng ta đó là chúng ta có những toà nhà cao hơn, nhưng tâm khí lại ngắn hơn.
Đường xa lộ rộng hơn, nhưng tầm nhìn lại hẹp hơn.
Chi tiêu nhiều hơn, nhưng lại “có” ít hơn.
Mua sắm nhiều hơn, nhưng thời gian hưởng thụ lại ít hơn.

Chúng ta có những ngôi nhà to hơn nhưng “gia đình” lại nhỏ hơn.
Nhiều thứ tiện lợi hơn, nhưng thời gian lại ít hơn.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn, nhưng khả năng cảm nhận lại kém đi.
Nhiều kiến thức, nhưng chính kiến lại ít hơn.
Nhiều chuyên gia hơn, nhưng những vấn đề lại càng nhiều hơn.
Nhiều thuốc hơn, nhưng sức khoẻ lại kém đi.

Chúng ta uống quá nhiều, hút thuốc quá nhiều, chi tiêu vô tội vạ, cười quá ít, lái xe quá nhanh, tức giận quá sớm, thức quá khuya, uể oải khi thức dậy, đọc quá ít, xem TV quá nhiều, và chúc tụng nhau quá ít.

Chúng ta sở hữu rất nhiều thứ, nhưng giá trị lại giảm đi.
Nói quá nhiều, yêu thương quá ít, căm giận quá thường xuyên.

Chúng ta đã học cách để kiếm sống, nhưng không phải là cách để có được một cuộc sống.
Chúng ta đã gắn thêm nhiều năm tháng vào cuộc sống chứ không gắn cuộc sống vào những tháng năm.
Chúng ta đã làm tất cả để đi lên mặt trăng và quay trở lại, nhưng lại gặp khó khăn khi băng qua đường để chào hỏi một người hàng xóm mới.
Chúng ta chinh phục được không gian vũ trụ bên ngoài nhưng lại chưa chinh phục được những khoảng trống bên trong.
Chúng ta đã tạo ra những thứ to lớn hơn, nhưng không phải những thứ tốt hơn.

Chúng ta làm sạch không khí, nhưng lại ô nhiễm tâm hồn.
Chúng ta chinh phục được nguyên tử, nhưng lại bị trói buộc bởi những định kiến ​​của bản thân.
Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng học ít hơn.
Chúng ta lập nhiều kế hoạch hơn, nhưng hoàn thành ít hơn.
Chúng ta đã học cách để vội vã, nhưng không được học cách để chờ đợi.
Chúng ta xây dựng thêm nhiều máy tính để chứa nhiều thông tin, để sản xuất ra nhiều bản sao hơn bao giờ hết, nhưng con người lại tương tác thực sự ngày một ít hơn.

Đây là thời gian của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm, những nhân vật lớn và tính cách nhỏ, lợi nhuận lên cao nhưng các mối quan hệ xuống thấp.
Ngày nay chúng ta có hai nguồn thu nhập trong mỗi một gia đình, nhưng ly hôn lại nhiều hơn.
Những ngôi nhà lộng lẫy, nhưng những mái ấm không còn.

Đây là thời đại của những chuyến đi nhanh, của những sản phẩm dùng một lần rồi vứt, của đạo đức bên lề, của những cuộc tình chóng vánh, của những cơ thể thừa cân, và của những loại thuốc trị bá bệnh, từ giúp tạo phấn khích, đến giúp trầm tĩnh hơn, cả giúp để được chết.

Đây là thời điểm chúng ta phô bày rất nhiều nhưng lại trống rỗng bên trong.
Một thời đại mà công nghệ có thể nhanh chóng chuyển lá thư này đến bạn và cũng là thời đại bạn có thể lựa chọn chia sẻ thông tin này hoặc chỉ cần nhấn nút xoá đi chỉ trong tích tắc.

Hãy nhớ dành thêm chút thời gian với người thân của bạn, bởi vì họ sẽ không ở đó mãi mãi.

Hãy nhớ nói thêm một từ ngọt ngào yêu thương với đứa trẻ đang ngước nhìn lên bạn với sự ngạc nhiên đầy ngưỡng mộ, bởi đứa trẻ ấy sẽ sớm trưởng thành và rời xa khỏi bạn.

Hãy nhớ dành ra một cái ôm hôn thật nồng ấm cho người đang bên bạn, bởi lẽ đó là kho báu duy nhất bạn có thể mang đến cho người khác bằng tất cả trái tim mà không tốn một xu.

Hãy nhớ nói, ‘Anh yêu em’ với người bạn đời hay người yêu của bạn, và hãy thực sự làm điều đó. Bởi một nụ hôn và một cái ôm có khả năng hàn gắn khi nó được xuất phát từ bên trong.

Hãy nhớ nắm lấy tay và trân trọng khoảnh khắc cho người mà một ngày kia sẽ không còn ở đó nữa.

Hãy dành thời gian để yêu, dành thời gian để trò chuyện ! Và dành thời gian để chia sẻ những suy nghĩ trong tâm hồn của bạn.

Và hãy luôn luôn nhớ rằng, cuộc sống không được tính bằng số hơi thở mà chúng ta có trong mỗi khoảng khắc, nhưng ở trong từng khoảnh khắc đã khiến hơi thở chúng ta thực sự ngất ngây.

Nguồn: FB Allen B. Konis.
Bản dịch: Tạ Minh Trãi.

——
Tháng 03/2018 này là thời điểm nước Mỹ tưởng nhớ George Carlin tròn tuổi 81, một trong những nhà trình diễn xuất chúng và cấp tiến nhất trong lịch sử, người đã gắn bó, làm giàu bộ môn hài độc thoại (standup comedy) và góp phần quan trọng để bộ môn này trở thành một tâm điểm của nền văn hóa Mỹ. Không ngoa khi nói rằng, George là một bậc thầy trình diễn, một nhà ngữ học và bình luận xã hội cừ khôi hiếm có.

Ông nhận thức vai trò của mình không chỉ là một nghệ sĩ biểu diễn (càng không phải tấu hài), mà còn là một kẻ quan sát, kẻ phản kháng và kẻ nói sự thật. Chất liệu sáng tác của ông, phục vụ đắc lực cho chủ đề “sự vớ vẩn của nhân loại” thuộc một trong ba chủ đề: “thế giới con” rút ra từ quan sát cuộc sống xung quanh, “đại thế giới” hay nghị luận xã hội, và thứ ba, những đặc dị của ngôn ngữ và sự lạm dụng chúng. Bằng phong thái biểu diễn đậm chất biểu đạt, cặp mắt xoe tròn và giọng nói, khi ấy hãy còn nét bỡn cợt duyên dáng (và cách ngân vào cuối câu đặc trưng), George thách thức nhận thức phổ biến trong xã hội, đặc biệt chỉ trích thói đạo đức giả của tầng lớp trung lưu nước Mỹ, một cách tài tình.

Ông thường xuyên bình luận về những chủ đề chính trị ở Mỹ và châm biếm sự quá độ của văn hóa Mỹ.

Năm 2004, Carlin được Comedy Central xếp ở vị trí thứ 2 trong danh sách 100 diễn viên hài stand-up vĩ đại nhất mọi thời đại, đứng trước Lenny Bruce và sau Richard Pryor.

Năm 2008, ông được nhận giải Mark Twain Prize for American Humor.

——-
English Version:
An observation by George Carlin:

The paradox of our time in history is that we have taller buildings but shorter tempers, wider Freeways, but narrower viewpoints. We spend more, but have less, we buy more, but enjoy less. We have bigger houses and smaller families, more conveniences, but less time. We have more degrees but less sense, more knowledge, but less judgment, more experts, yet more problems, more medicine, but less wellness.

We drink too much, smoke too much, spend too recklessly, laugh too little, drive too fast, get too angry, stay up too late, get up too tired, read too little, watch TV too much, and pray too seldom.

We have multiplied our possessions, but reduced our values. We talk too much, love too seldom, and hate too often.

We’ve learned how to make a living, but not a life. We’ve added years to life not life to years. We’ve been all the way to the moon and back, but have trouble crossing the street to meet a new neighbor. We conquered outer space but not inner space. We’ve done larger things, but not better things.

We’ve cleaned up the air, but polluted the soul. We’ve conquered the atom, but not our prejudice. We write more, but learn less. We plan more, but accomplish less. We’ve learned to rush, but not to wait. We build more computers to hold more information, to produce more copies than ever, but we communicate less and less.

These are the times of fast foods and slow digestion, big men and small character, steep profits and shallow relationships. These are the days of two incomes but more divorce, fancier houses, but broken homes. These are days of quick trips, disposable diapers, throwaway morality, one night stands, overweight bodies, and pills that do everything from cheer, to quiet, to kill. It is a time when there is much in the showroom window and nothing in the stockroom. A time when technology can bring this letter to you, and a time when you can choose either to share this insight, or to just hit delete.

Remember to spend some time with your loved ones, because they are not going to be around forever.

Remember, say a kind word to someone who looks up to you in awe, because that little person soon will grow up and leave your side.

Remember, to give a warm hug to the one next to you, because that is the only treasure you can give with your heart and it doesn’t cost a cent.

Remember, to say, ‘I love you’ to your partner and your loved ones, but most of all mean it. A kiss and an embrace will mend hurt when it comes from deep inside of you.

Remember to hold hands and cherish the moment for someday that person will not be there again.

Give time to love, give time to speak! And give time to share the precious thoughts in your mind.

And always remember, life is not measured by the number of breaths we take, but by those moments that take our breath away.

FB: Allen B. Konis.

 

[ MÓN QUÀ TỪ QUÁ KHỨ ]

[ MÓN QUÀ TỪ QUÁ KHỨ ]

  

– Chúng ta đang sống một cuộc sống thực tại quá bận rộn với nhiều mối lo toan rồi, tại sao lại cần nhìn về quá khứ để làm gì nữa ?
– Bởi chúng ta là kết quả của quá khứ.
Dr Lakshmi.

Có những trái tim đang phải dằn vặt về quá khứ, đang cố tìm nơi ẩn náu trong hiện tại để lãng quên đi quá khứ của chính mình.

Nếu chúng ta không đối diện thẳng thắn với quá khứ, chúng ta sẽ chưa thực sự sẵn sàng để sống trong hiện tại và chưa được chuẩn bị để bước tới tương lai.

Chúng ta không thể chối bỏ quá khứ của chính mình.

“Tương lai là bức tranh không sáng tỏ.

Nhưng quá khứ là một hiện thực rất rõ ràng.”

Nhiều quan điểm cho rằng hãy nên sống với thực tại, bởi quá khứ không còn thuộc quyền quyết định của chúng ta nữa, và tương lai thì chưa đến.

Những thực tế là, quá khứ – hiện tại – tương lai là một chuỗi nối kết không thể tách rời trong cuộc đời chúng ta.

Lãng quên hay buông bỏ quá khứ là một khái niệm không thực, tự kỷ ám thị, huyễn hoặc chính mình.

Quá khứ luôn tồn tại và hiện hữu trong ký ức của chúng ta, trong từng tế bào, trong từng thói quen, suy nghĩ, hành động của ngày hôm nay.

Điều gì đó luôn khiến chúng ta không an tâm ở hiện tại, và chưa bước được đến với tương lai, là vì chúng ta đang cố lãng quên hay chôn vùi chúng đi trong quá khứ.
Đừng tìm cách chối bỏ quá khứ, hãy yêu thương, sống hoà thuận với quá khứ.

Dù tốt hay xấu, điều đó cũng đã xảy ra !
Một điều gì đó xảy ra, là vì nó cần phải xảy ra. 
Dù đau đớn, dù tàn khốc, chúng cũng đã xuất hiện để giúp cho chúng ta nhận ra một điều gì đó trong quá trình tiến hoá của chính mình.

Có một mẩu chuyện thế này:
“Một con lừa vô ý rơi vào giếng cạn, mọi người nghĩ cách cứu nó nhưng không ai thành công, họ liền quyết định đổ đất xuống để chôn sống luôn con lừa. 

Con lừa đau xót kêu to, nhưng khi bùn đất rơi xuống, nó lại bình tĩnh một cách bất ngờ.

Nó cố gắng đứng trên bùn đất đang rớt xuống ầm ầm và giẫm nát bùn đất dưới chân, cố gắng đứng cao hơn một chút. Cứ như vậy, nó theo bùn đất rớt xuống mà không ngừng lên cao. Cuối cùng, trong sự kinh ngạc của mọi người, con lừa bước ra khỏi giếng cạn.”

  
Hãy đứng trên tàn tích của quá khứ để kiến tạo tương lai cho chính mình !

“Hiện tại là một món quà (Present) và món quà đó được trao đến cho chúng ta từ Quá Khứ (Past), hãy trân trọng món quà đó !”.

Ý chí, sức mạnh, nguồn năng lượng sống của chúng ta trong kiếp sống này được tích luỹ từ quá khứ, thậm chí từ nhiều tiền kiếp trong quá khứ.

Mỉm cười với quá khứ, không có nghĩa là chúng ta sẽ chuẩn bị rời bỏ quá khứ.
Mỉm cười với quá khứ chính là việc chúng ta chấp nhận vai trò của chúng trong cuộc sống hiện tại, của ngày hôm nay và của mãi mãi về sau.

Yêu mến và sống hoà thuận với quá khứ là chúng ta trọn vẹn ở hiện tại, an nhiên với tương lai của chính mình.

Tạ Minh Trãi.

(Viết cho những linh hồn bị ám ảnh bởi quá khứ !)

21/11/2015

TRÒ CHUYỆN VỚI THƯỢNG ĐẾ

TRÒ CHUYỆN VỚI THƯỢNG ĐẾ

“Vào đi,” Thượng Đế nói.

“Vậy là con muốn phỏng vấn ta ?”

“Nếu người có thời gian,” Tôi nói.
Thượng Đế mỉm cười: “Thời gian của ta là vô tận. Ta có đủ thời gian cho mọi thứ. Con đang có điều gì phải suy nghĩ sao ?”

“Điều gì khiến Người ngạc nhiên nhất về Nhân Loại ?” – Tôi hỏi.
“Nhiều thứ lắm:
Họ thường cảm thấy chán với việc là Trẻ Con, vội vã tìm cách Lớn Lên, rồi sau đó lại tìm cách trở lại thành một Đứa Trẻ.

Họ thường hy sinh Sức Khỏe của mình để ra sức kiếm Tiền, rồi sau đó lại bỏ ra rất nhiều Tiền để có lại Sức Khỏe.

Họ thường quá đỗi lo lắng cho Tương Lai đến nỗi không có thời gian hưởng thụ Hiện Tại, kết quả là họ không sống trong Hiện Tại mà cũng chẳng sống trong Tương Lai.

Họ sống như thể sẽ không bao giờ Chết và rồi chết như thể chưa từng được Sống”.

Thượng Đế đặt tay tôi trong tay Người. Chúng tôi yên lặng một hồi lâu, rồi tôi chợt hỏi:
“Vậy là bậc Cha Mẹ, Người có những lời khuyên gì dành cho những đứa con của mình ?

Thượng Đế mỉm cười trả lời:
“Ta muốn các con hiểu rằng chúng ta không thể khiến tất cả mọi người đều yêu quý chúng ta, tất cả những gì chúng ta có thể làm là trở thành người mà người khác có thể yêu được.

Ta muốn các con hiểu rằng tài sản lớn nhất mà chúng ta có trong cuộc đời không phải là chúng ta có những gì, mà là chúng ta có những ai ?

Ta muốn các con hiểu rằng sẽ chẳng ích gì khi chúng ta so sánh bản thân với những người khác.
Mọi thứ đều có giá trị xứng đáng của riêng nó, đôi khi không thể nhận ra hay so sánh dựa trên những cách lập luận thông thường.

Ta muốn các con hiểu rằng người giàu có nhất không phải là kẻ sở hữu nhiều nhất, mà là người có ít ham muốn nhất.

Ta muốn các con hiểu rằng sẽ chỉ mất vài giây để làm tổn thương một ai đó, nhưng có thể sẽ mất nhiều năm để chữa lành vết thương đó.

Ta muốn các con học cách tha thứ bằng cách thực hành việc thứ tha.

Ta muốn các con biết rằng rất nhiều người yêu quý các con, họ chỉ đôi khi không biết cách thể hiện ra điều đó.

Ta muốn các con hiểu rằng tiền có thể mua được rất nhiều thứ, nhưng không mua được Hạnh Phúc.

Ta muốn các con hiểu rằng hai người có thể cùng nhìn một sự việc, nhưng lại thấy những thứ hoàn toàn khác nhau.

Ta muốn các con hiểu rằng một người bạn thực sự là người biết tất cả những mặt tốt & xấu của các con, nhưng vẫn yêu thương các con thật lòng và sẵn sàng bỏ qua tất cả.

Ta muốn các con hiểu rằng đôi khi sự tha thứ của những người khác không bao giờ là đủ, các con phải học cách tự tha thứ cho chính bản thân mình.”

Tôi ngồi đó cảm nhận từng khoảnh khắc. Rồi tôi cảm ơn Thượng Đế vì đã dành thời gian cho tôi và vì tất cả những gì Người đã làm cho tôi và gia đình của tôi.

Người trả lời:
“Bất cứ khi nào con cần đến ta, ta ở đây 24h/ ngày.
Hãy cứ hỏi và ta sẽ trả lời.
Người ta sẽ không nhớ những gì con nói,
Họ cũng sẽ quên những gì con đã làm,
Nhưng họ sẽ không quên cách mà con làm cho họ cảm thấy”.

James J. Lachard (Jim Brown)

Bản dịch của Tạ Minh Trãi – NTK của Khoá Học “SÁNG TẠO SỨ MỆNH CUỘC ĐỜI – MISSION”.

http://adcacademy.vn/sangtaosumenhcuocdoi/

image

——————————-
AN INTERVIEW WITH GOD

“Come in,” God said. “So you would like to interview me?”

“If You have the time,” I said.

God smiled. “My time is eternity. That’s enough time to do everything.
What questions do you have in mind?”

“What surprises you most about mankind?”

“Many things.”
“That they get bored of being children, are in a rush to grow up,
and then long to be children again.
That they lose their health to make money and then lose their
money to restore health.
That by thinking anxiously about the future, they forget the present, and
live neither for the present nor for the future.
That they live as if they will never die, and die as if they had never lived.”

God took my hands in His. We were silent for a while, then I asked,
“As a parent, what are some of life’s lessons You want
Your to children learn?”

God replied with a smile.
“To learn that they cannot make anyone love them.
They can only let themselves be loved.
To learn that what is most valuable is not what they have
in their lives, but who they have in their lives.
To learn that it is not good to compare themselves to others.
All will be judged individually on their own merits,
not as a group on a comparison basis.

To learn that a rich person is not the one who has the most,
but is one who needs the least.
To learn that it takes only a few seconds to open profound wounds
in persons they love and many years to heal them.
To learn to forgive by practicing forgiveness.
To learn there are persons who love them dearly, but simply do not
know how to express or show their feelings.

To learn that money can buy everything but happiness.
To understand that two people can look at the same thing
and see it totally differently.
To appreciate that a true friend is someone who knows everything about
them, and likes them anyway.
To learn that it is not always enough that they be forgiven by others,
but that they have to forgive themselves.”
I sat there for a while enjoying the moment. I thanked God for this time
and for all that He has done for me and my family.
Then God replied, “Anytime, I’m here twenty-four hours a day. All you have
to do is ask and I’ll answer. People will forget what you said.
People will forget what you did. But people will never forget
how you made them feel.”

James J. Lachard (Jim Brown)

 

Câu chuyện: “CẬU BÉ VÀ CÂY TÁO”

Câu chuyện: “CẬU BÉ VÀ CÂY TÁO”

url

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
– Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
– Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.Mẹ con, truyện ngắn về mẹ

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
– Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
– Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

ShelSiverstein

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi.

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi.

Old couple TV

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lặp đi lặp lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu chuyện hằng đêm cho đến khi con đi vào giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ có thời gian tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều, từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, được gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ, vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con từ lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…

Hãy giúp bố mẹ những phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ.

 

8 mẩu suy nghĩ về giới trẻ và “Élite” (*) trẻ

8 mẩu suy nghĩ về giới trẻ và “Élite” (*) trẻ

1625589_619876251382005_1348816634_n

Tôi quan sát thấy giới trẻ hiện nay ngông cuồng liều lĩnh hơn, muốn chứng tỏ, muốn làm khác người hơn thời bọn tôi …
1-  Tiếp xúc với các bạn trẻ, ở tầng lớp có học, một điều dễ nhận thấy là sự tự tin. Tự tin lắm. Khác với với bọn tôi khi còn trẻ thường rất rụt rè, nhất là đứng trước những người lớn tuổi, những người từng trải hơn mình, những người có tên tuổi, địa vị hơn mình. Nhưng tự tin do không hiểu mình ở đâu, mình nói với ai nói tóm lại do không hiểu mình thật sự là ai thì…

Nói chuyện với tôi vài lần, một nhạc sĩ trẻ tâm sự “Bây giờ cháu mới hiểu, cháu cũng không giỏi hơn chú” (dĩ nhiên có thể bạn ấy giỏi hơn, nhưng tự cho người khác kém mình khi chưa biết gì nhiều về người ấy thì không ổn lắm).

Tôi có cảm tưởng các bạn trẻ biết nhiều nhưng sự hiểu lại không được như thế. Khi không có sự cân bằng cần thiết người ta dễ trở thành kẻ ba hoa mà không hay biết, khiến thái độ tự tin của ta trở thành sự thiển cận đáng ghét.

Hiểu biết phải được tích lũy từ nhỏ, nó không đơn giản chỉ là việc tiếp thu kiến thức khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, càng không chỉ là vấn đề tự học, cũng không chỉ bằng việc đọc, nghe xem (đấy là chưa nói tới việc đọc xem nghe cái gì) mà còn là những va chạm, trải nghiệm trong cuộc đời thực, là việc chúng ta sử dụng quĩ thời gian như thế nào cho việc tích lũy, là việc cơ thể của chúng ta được sống như thế nào (cơ bắp có thường xuyên vận động không, năm giác quan: thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác, vị giác có được sống phong phú?). Hiểu biết được hình thành như thế làm nên sự tự tin.Cái tự tin ấy mới thật đáng quí và có lẽ nó là một trong những phẩm chất hàng đầu cần phải có nếu ta muốn thành công.

 

2- Tôi quan sát thấy giới trẻ hiện nay ngông cuồng liều lĩnh hơn, muốn chứng tỏ, muốn làm khác người hơn thời bọn tôi. Ngông cuồng, liều lĩnh (chứ không phải là sự táo bạo), muốn chứng tỏ (chứ không phải là tự tôn), muốn làm khác người (chứ không phải là có cá tính) là những nét tâm lý thông thường thuộc về lứa tuổi là cái trẻ của tuổi mà gọi đúng chữ là trẻ con.

“Trẻ con” lâu quá là một điều không hay. Cái chúng ta cần là cái trẻ của sống chứ không phải là cái trẻ của tuổi, sống trẻ chứ không phải trẻ con. Các bạn trẻ lớn lên trong hoàn cảnh xã hội khác bọn tôi, có nhiều điều kiện thuận lợi hơn nhưng được gia đình và xã hội nuông chiều quá nên cái sự “trẻ con” này lâu quá có lẽ là điều khó thể tránh khỏi.

Thi sĩ Tản Đà đã từng than thở: Dân ba mươi triệu đâu người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con.

Chính là cái trẻ con này đó. Sự trưởng thành của một thế hệ không tính bằng số tiền họ kiếm được mà bằng cái tầm văn hóa mà họ đạt tới, nhưng tôi nghĩ rằng nhiều bạn trẻ đã nghĩ khác.

Biết kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền, tuổi trẻ bây giờ khôn ngoan hơn thời bọn tôi nhiều lắm. Trong hoạt động văn hóa, họ “tiếp thị” rất giỏi và biết cách tự lăng xê mình. Hãy tham dự những cuộc triển lãm, những cuộc trình diễn, hãy đọc báo chí xem họ viết về họ thì sẽ hiểu thế hệ bọn tôi là một thế hệ khờ khạo. Trong một bài báo tôi có viết: “Khôn khéo lọc lõi là phẩm chất của sự già nua. Ngông cuồng muốn tỏ ra, muốn khác người lại là tính khí trẻ con. “Trẻ con” không làm ra nghệ thuật và sự “già nua” cũng thế” (Sống trẻ-Doanh nhân cuối tuần). Mà đâu chỉ ở trong nghệ thuật. Điều này đúng hầu như ở mọi lĩnh vực. Một thế hệ tốt không thể đồng sở hữu một lúc cả hai “phẩm chất” đối nghịch như thế.

3- Tôi sống trong hẻm, suốt ngày nhạc thị trường, không muốn nghe cũng phải nghe. Trong hàng ngàn câu hát có một câu tôi bị nghe nhiều lần: “Tình yêu đến anh chẳng cần chi, tình yêu đi anh không hề hối tiếc”. Một sự vô cảm khủng khiếp. Dĩ nhiên đây chỉ là một câu hát, người viết ra nó, người nghe nó là giới trẻ song chắc không phải là những người tinh hoa trẻ tuổi nhưng nó vẫn khiến ta lo ngại và thật sự là một lời cảnh báo.
Trong vòng hơn chục năm trở lại đây dấu hiệu của sự vô cảm ngày càng rõ. Nội tâm nghèo nàn, phản ứng yếu ớt trước cái xấu, trước sự tha hóa, thích sự hào nhoáng choáng lộn bên ngoài, đánh mất phản ứng với cái giả… là những biểu hiện rõ nhất.

Đi theo sự vô cảm là một lối sống và một cách nghĩ cũng rất “có vấn đề”. Đập vào mắt tôi hàng ngày là những tấm biển quảng cáo của một hãng mỹ phẩm có một câu slogan “để đời”: “Sống là không chờ đợi”. Đây không phải là một câu nói chơi nếu ta nhìn vào những gì đang diễn ra hiện nay. Các bạn trẻ rất ưa chuộng thời trang và đổi mốt liên tục. Cái chưa thành đã phá bỏ để thay vào một cái khác, cuối cùng chẳng thành một cái gì cả. Cho nên chữ “đổi mới” có nguy cơ biến thành nơi ẩn náu của sự phá hoại.

Sống gấp, sống vội, sống với cái trước mắt, không nhìn thấy muốn làm được một cái gì đó phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, phải có một quá trình, đương nhiên các bạn sẽ nôn nóng, thiếu kiên nhẫn, một thói xấu tai hại cản trở sự phát triển và ngăn trở người ta đến với thành công đích thực.  Nếu giới trẻ quả thật là như thế thì elité (tinh hoa) của họ sẽ ra sao?

 

4- Tôi thường nhận được một câu như thế này ở những người bạn trẻ tuổi: “Chú đúng là lơ mơ thật, chẳng thực tế một chút nào”. Quả thật các bạn trẻ đã nhận ra sự vượt trội của họ trong chuyện này. Tôi thì đã đành, lơ mơ bẩm sinh. Còn bạn bè tôi không đến nỗi tệ như thế, nhưng tôi thừa nhận là họ, so với lớp trẻ hậu sinh cũng “chẳng thực tế chút nào”. Tuy nhiên có một điều ta cần để ý là ranh giới giữa thực tế và thực dụng rất mong manh.

Trong cuộc sống, thực tế là tối cần thiết nhưng thực dụng thì nguy hiểm. Người thực dụng thì được nhiều (những giá trị vật chất) nhưng cũng mất nhiều (những giá trị tinh thần, thứ mà tiền bạc không thể mua được). Không biết các bạn đã suy nghĩ kỹ về điều này chưa.

 

5- Mục đích của việc học tập là để tạo dựng tri thức nền tảng (văn hóa nền), hoàn thiện nhân cách và phát triển cơ thể để làm người. Giới trẻ bây giờ được sự ủng hộ của gia đình và xã hội có mục đích học cụ thể hơn nhiều: Học nhằm kiếm mảnh bằng để làm quan và để làm giầu. Việc hoàn thiện nhân cách và văn hóa nền bị đặt xuống hàng thứ yếu. Kết quả nằm ở những mẩu đối thoại sau đây:

– Bạn có lý tưởng không?

– Không!

– Bạn có mục đích sống không?

– Có.

– Mục đích ấy là gì?

– Học ngành ngân hàng, quản trị kinh doanh hoặc luật để có một chỗ làm tốt, lương cao…

Thế hệ sinh ra sau chiến tranh là thế hệ gì? Một câu hỏi mà tôi muốn các bạn trẻ trả lời..

 

6- Tôi có may mắn được làm việc cùng với các nhạc sĩ trẻ và có dịp tiếp xúc với một số bạn trẻ ở những ngành khác nhau. Nhiều người trong số họ là những nhân vật hàng đầu, tốt nghiệp ở những trường đại học danh tiếng ở nước ngoài. Có thể coi họ là những élite đương đại. Thông minh, sắc sảo, có kiến thức chuyên ngành rất sâu, rộng và mở trong suy nghĩ về con người và nhiều vấn đề xã hội, điều mà bọn tôi phần lớn là hẹp và đóng hơn. Khả năng thích ứng với môi trường mới tốt hơn bọn tôi nhiều.

Nhưng… có vẻ họ chỉ sống trong hiện tại, cho hiện tại. Quá khứ nhẹ bồng, đôi lúc họ thăm viếng nó như một khách du lịch, đôi lúc chơi với nó như một thứ trò chơi trong những ngày lễ hội. Tôi là một người-ngày-xưa, hay để ý đến chuyện gốc và mất gốc nên lờ mờ nghĩ rằng chừng vài chục năm nữa, nếu cứ đà như thế này chúng ta sẽ có một Việt Nam khác, quốc tế hơn cả Singapore. Nước Việt Nam ấy sẽ có nhiều chuyên gia giỏi, nhiều công nhân tay nghề cao làm việc cho các Hãng, các tập đoàn siêu quốc gia, sẽ sử dụng một thứ siêu ngôn ngữ có tỷ lệ 10% từ thuần Việt, 40% từ Hán Việt, 50% từ tiếng Anh (ví dụ khi viết thư tình, cụm từ “anh yêu em” cầm chắc sẽ được thay thế bằng “I love you”) và người giầu có sẽ mở tài khoản ở các ngân hàng Thụy Sĩ, mua bất động sản ở Singapore, ở Pháp, Anh Quốc và Mỹ để lấy chỗ cho con cái đi học và cho mình nghỉ ngơi (còn dân trung lưu sẽ mua nhà ở Vientiane, Luang Prabang bên Lào để một năm vài tháng sang đó thụ hưởng đời sống thanh bình). Tôi mong rằng cái ý nghĩ lờ mờ này chỉ là do bị ám ảnh bởi những suy tưởng sai lầm của mình.

Người Việt Nam tinh hoa trước tiên phải là một người nặng nợ với nơi mình sinh ra, yêu tiếng mẹ đẻ và nền văn hóa dân tộc rồi mới nói đến trình độ học thức, sự chuyên sâu và một năng lực thẩm mỹ cao dựa trên nền tảng văn hóa cơ bản vững vàng, dầy dặn. Người tinh hoa phải có khả năng tỏa sáng và lôi cuốn người khác trong những công việc mang lại lợi ích cho nhân dân và Tổ quốc mình. Tinh hoa không chỉ là giá trị trên phương diện nhận thức mà còn là giá trị trên phương diện hành động. “Trí thức trùm chăn” thì dù giỏi đến mấy, tinh tế đến mấy cũng không thể gọi là tinh hoa được. Và những “trí thức mất gốc” thì cũng thế.

 

7- Nhìn nhận giới trẻ như thế liệu có bi quan quá không?

Thời buổi này đáng sợ nhất là thái độ lạc quan tếu và sự ảo tưởng. Kết cục của nó sẽ là một bi quan tuyệt đối. Không ảo tưởng và cũng chẳng bi quan, cuộc sống là như thế. Những người có lương tâm một chút, hiểu biết một chút, ai cũng nhận ra sống bây giờ vui ít buồn nhiều bởi có rất nhiều cái chưa được, nhiều cái hỏng, nhiều sự thoái hóa ở ngay chính bản thân mình, của gia đình mình, của xã hội chứ chẳng cứ gì của giới trẻ.

Thật khó mà có thể cất cao giọng hát cái câu hát của anh Trịnh Công Sơn “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”. Không có nhiều niềm vui đến như thế để chúng ta chọn lựa. Tôi đã trải qua một cuộc sống gian khổ mới nghiệm ra rằng chính nỗi buồn chứ không phải niềm vui, mới là quan trọng. Nhờ nó mà ta sống tốt hơn, nhờ nó mà ước muốn đổi thay, nhờ nó mà đi tới.

 

8- Giới trẻ cũng có nhiều người hay, có những người thật sự là élite của xã hội mới, ở nhiều khía cạnh họ tinh hoa hơn bọn tôi nhiều lắm. Nhưng người élite trẻ thì có, còn giới élite trẻ thì chưa. Thế hệ bọn tôi cũng thế, cũng chưa nốt. Chỉ có thế hệ các cụ, những người tinh hoa làm thành hẳn một tầng lớp xã hội, tầng lớp này tham gia cách mạng trở thành những nhân vật chủ chốt của một cuộc lật đổ ngoạn mục nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại: Lật đổ chế độ thực dân xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, một quốc gia độc lập có chủ quyền đầu tiên trong hệ thống thuộc địa Pháp…

Vậy làm thế nào để những người tinh hoa trẻ trở thành một tầng lớp, một lực lượng có vai trò dẫn đạo xã hội như các cụ ngày xưa (và như tất cả những gì mà giới élite ở các quốc gia phát triển khác làm được)? Người tinh hoa chẳng thể từ trên trời rơi xuống, nó vẫn là sản phẩm của một nền giáo dục, một hệ thống chính trị và một cấu trúc xã hội nhất định. Giới trẻ hiện nay chính là sản phẩm của nền giáo dục, hệ thống chính trị và cấu trúc xã hội của chúng ta. Tìm ra những khiếm khuyết của giới trẻ rồi đổ lỗi cho họ là sai lầm, là vô trách nhiệm.

Làm thế nào để có nhiều người trẻ tinh hoa, và để những người trẻ này liên kết với nhau thành thành một giới, một lực lượng giữ vai trò quyêt định tương lai của dân tộc? Câu hỏi này dành cho những nhà hoạch định chính sách, những nhà quản lý và có thể là cả túi tiền của các đại gia.

(*) tạm dịch là tinh hoa.

Dương Thụ