CHÚNG TA CÓ ĐANG HỌC ĐƯỢC BÀI HỌC CỦA CUỘC SỐNG ?

Ngày 11/03/2020, WHO tuyên bố Covid19 đã trở thành đại dịch toàn cầu.

Chúng tôi, con người, giống loài tự xem mình là ưu tú nhất hành tinh, vốn cho mình là giống loài thống trị muôn loài trên hành tinh Trái Đất với một quyền lực to lớn & mạnh mẽ thậm chí có thể khống chế và kiểm soát cả thiên nhiên, … đang trốn chạy, lo lắng và sợ hãi, kiếm tìm một chốn nương náu để bảo tồn sự sống của mình, … tất cả chỉ bởi một loại Virus nhỏ bé không nhìn thấy được bằng mắt thường.

Mọi thứ đều ngưng trệ.
Con người trở nên nhỏ bé, bất lực và tuyệt vọng !

Không còn những bản kế hoạch công việc bận rộn dài hạn.
Không còn nữa những cuộc ăn chơi tiệc tùng.
Không còn những tranh đấu tích luỹ tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, …

Không còn những bận rộn của công việc làm ăn, việc lao ra ngoài đường, điên cuồng với cơm áo gạo tiền trở nên vô nghĩa.

Không còn những cuộc ăn chơi tiệc tùng, việc đắm chìm trong những cuộc vui với rượu chè, bia bọt tàn phá huỷ hoại cơ thể trở nên vô nghĩa.

Không còn những tranh đấu tích luỹ tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, … việc giành giật, toan tính, dối gạt nhau trở nên vô nghĩa.

Lúc này đây, rất nhiều giá trị mà con người đã luôn tranh đấu để giành giật, đã từng xem là mục đích phấn đấu duy nhất của cuộc đời, đều không có ý nghĩa gì trước lưỡi hái thần chết của Covid19.

Không còn những bản kế hoạch công việc bận rộn dài hạn, con người trở nên thư thả hơn, làm chậm, làm tốt, làm kỹ hơn những việc mà trước nay họ vốn luôn phải tìm cách làm thật nhanh chóng để sớm hoàn tất.

Không còn nữa những cuộc ăn chơi tiệc tùng bên ngoài, con người ở nhà nhiều hơn, giao tiếp với những người thân trong gia đình nhiều hơn; dành tình cảm, dành sự kết nối cho nhau nhiều hơn; dành những sự quan tâm, chăm sóc cho nhau nhiều hơn.

Không còn những tranh đấu tích luỹ tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, … con người bắt đầu hướng vào bên trong mình nhiều hơn, tìm hiểu về đời sống tinh thần nhiều hơn, có nhiều thời gian hơn để hướng đến những giá trị ý nghĩa khác trong cuộc đời.

Lúc này, con người đã có thời gian nhiều hơn để tự hỏi mình, liệu chúng ta nên sống như thế nào ?
Phấn đấu cho điều gì ?
Nên sống một cuộc sống ra sao ?

Tôi mơ hồ tự hỏi, đến một lúc sau này, khi đại dịch qua đi, liệu chúng ta có ngay lập tức bị cuốn trở lại với guồng sống cuồng quay và bận rộn ?

Liệu chúng ta có tiếp tục tàn phá, huỷ hoại cơ thể mình trong những cuộc vui thâu đêm suốt sáng ?

Liệu chúng ta có tiếp tục giành giật, toan tính, dối gạt nhau để tranh đấu cho những tích luỹ tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị ?

Liệu con người có nhận ra được điều gì qua cơn đại dịch này ?

Liệu con người có nhận ra được những bài học mà họ đã được gửi đến ?

Liệu con người có ý thức hơn về những món quà to lớn mà họ đang được Cuộc Sống ban tặng ?

Liệu con người có nhận ra họ đang được trao cho một cơ hội để nhìn nhận lại mọi thứ, để tìm đến một cuộc sống ý nghĩa và trọn vẹn hơn ?

Câu trả lời cho những câu hỏi này, tôi không biết, bởi chỉ có mỗi con người chúng ta mới có thể tự đưa ra những câu trả lời cho chính mình.

Nhưng có một điều tôi biết, đó là Cuộc Sống sẽ tiếp tục gửi đến cho chúng ta những thứ thách mới, những biến cố mới, những thảm hoạ mới, … cho đến khi chúng ta học được bài học mà chúng ta cần phải học.

24/03/2020
Tạ Minh Trãi