Một bộ phim để lại nhiều điều khiến chúng ta suy nghĩ.

Trong bộ phim EVAN ALMIGHTY có một đoạn tôi vô cùng yêu thích.

Câu chuyện phim kể về một nhân vật tên là Evan, tình cờ được Thượng Đế chọn để đóng một con tàu Noah thời hiện đại. Anh ta bị cho là điên khùng, bị cho nghỉ việc, bị đồng nghiệp chế giễu, bị gia đình xa lánh, …

Đến chính cô vợ, đến một lúc hết chịu nổi, chán quá đem theo 2 đứa con bỏ về nhà Mẹ ruột.

Dọc đường, Thượng Đế xuất hiện trong một quán ăn, dưới hình dạng một ông già tóc bạc, và hỏi người vợ về vấn đề của cô ta.

Người vợ kể về anh chồng của mình, và nói rằng:
– Anh ấy cho rằng Thượng Đế đang yêu cầu anh ấy làm điều đó ! Ông nghĩ sao về điều này ?
– Oh, tôi nghĩ đó là một cơ hội !
– Cơ hội ?
– Đúng vậy ! Cho tôi hỏi cô một câu hỏi nhé ?

Khi chúng ta cầu xin Thượng Đế một điều gì đó, cô nghĩ Ngài sẽ nên làm như thế nào ? Cho chúng ta ngay điều chúng ta cầu xin, hay cho chúng ta một cơ hội để có được điều chúng ta muốn ?
– …
– Khi chúng ta cầu xin sự kiên trì, Thượng Đế sẽ cho chúng ta một cơ hội để rèn luyện được tính kiên trì.

Khi chúng ta cầu xin sự mạnh mẽ, Thượng Đế sẽ cho chúng ta một cơ hội để có được tính mạnh mẽ.

Khi chúng ta cầu xin một sự gắn kết gia đình, Thượng Đế sẽ cho chúng ta một cơ hội để có được điều đó, phải không ?
– …

Đến đây người vợ chợt nhận ra được thử thách mà cô đang muốn quay đầu bỏ chạy chính là cơ hội để cô tìm lại được sự gắn kết cho gia đình của mình, cô đã quay lại bên người chồng và cùng anh ta thực hiện nguyện vọng kia.

—–
GÓC NHÌN VỀ EVAN

Trong cuộc sống của chúng ta, không nhiều người nhận ra điều mình thực sự mong muốn !

Không nhiều người nhận ra được sự khác biệt của chính mình, không nhiều người nhận thức được sự khác biệt đó là quan trọng, là món quà tốt đẹp nhất mà Thượng Đế đã ban tặng.

Phần đông mọi người là một bản sao của những bản sao khác, một sự lặp lại của những “phiên bản lặp lại” trước đó !

Chúng ta sợ làm điều gì đó khác thường, chúng ta sợ bị lên án, chúng ta sợ bị phê bình !

Evan là một đại diện cho số hiếm hoi những kẻ khác thường, dám đi theo tiếng nói bên trong của mình, đi ngược lại suy nghĩ của số đông.

Đương nhiên anh ta sẽ bị chỉ trích, bị chê cười, bị ruồng bỏ, …

Đến cả những người thân yêu nhất cũng bỏ anh ta mà đi, anh ta chỉ có thể tiếp tục sống với niềm tin của chính mình !

Trong phim thì may mắn Thượng Đế đã xuất hiện, cô vợ đã quay trở về, mọi việc sau đó đều diễn ra suôn sẻ và bộ phim kết thúc có hậu.

Nhưng đời thực thì không chắc là luôn luôn kết thúc có hậu như thế, biết bao Evan ở ngoài kia đã không có có hội được trở thành Evan, biết bao người đang từ Evan trở thành các diễn viên phụ trong phim: sợ hãi, a dua, lên án chỉ trích những Evan khác, và sống cuộc sống của một đám đông nhạt nhẽo và vô vị !

Nhiều Evan trong đời thực trở nên cô đơn, lập dị và bất mãn !

—–
GÓC NHÌN VỀ NGƯỜI VỢ CỦA EVAN

Cô vợ của Evan đại diện cho đa phần con người chúng ta, luôn mong muốn mọi thứ dễ dàng, luôn quay đầu khi gặp phải khó khăn thử thách, và có lẽ luôn than vãn khi mọi sự không được như ý, …

Cuộc sống vốn công bằng.
Cuộc sống cho mọi người những cơ hội để trở thành người họ muốn trở thành, để đạt được điều mà họ muốn đạt được.

Nhưng con người muốn nhiều hơn thế, muốn có tất cả mọi thứ mà chẳng phải làm gì.

Con người không muốn phải đối diện với những lựa chọn khó khăn, không muốn phải cực nhọc vất vả, không muốn phải trải qua thử thách, không muốn mất mà chỉ muốn được.

Bởi thế nên con người hay thích cầu xin, hay thích tạo ra thần thánh để có thể ban cho họ những điều họ muốn một cách dễ dàng hơn, để họ chẳng phải làm gì cả !

Để đạt được điều gì đó, chúng ta phải bỏ ra một cái giá tương xứng.
Đó là quy luật của tự nhiên, của cuộc sống.

Muốn điều gì đó ?
Hãy thôi bớt cầu xin,
Hãy lựa chọn,
Hãy đưa ra quyết định,
Hãy dùng cái đầu,
Dám hành động,
Bỏ công sức xây đắp cho điều mình muốn,
Tận hưởng và chia sẻ những thành quả đạt được,

Đó cũng là cách khiến chúng ta thêm trân quý những điều mình có !

—–
GÓC NHÌN VỀ THƯỢNG ĐẾ
Thượng Đế trong phim là một ông già dí dỏm, thông minh, tóc bạc.

Thượng Đế bên ngoài là một hình tượng do con người tạo ra, để họ có thể cầu xin, để than vãn kêu khóc, để có thể ban cho họ những điều họ muốn một cách dễ dàng hơn.

Thượng Đế với tôi là đại diện cho tiếng nói bên trong, minh triết của con người.
Chúng ta đôi lúc nghe được tiếng nói minh triết đó, nhưng đại đa số thời gian thì không !

Bởi chúng ta có quá nhiều sự chi phối.
Chính chúng ta tạo ra những sự chi phối ấy cho bản thân mình, và rồi chúng ta là nạn nhân của sự rối ren ấy.

Chúng ta không còn đủ minh mẫn để phân biệt được đâu là điều quan trọng, đâu là những thứ linh tinh.

Chúng ta trộn chúng lại với nhau trong một đống những thứ bận rộn, và cứ thế ngập ngụa trong đó cho đến cuối đời !

Một vài thời điểm hiếm hoi con người nghe được tiếng nói minh triết ấy, thế nhưng con người đã quá nhu nhược, lệ thuộc và lười biếng để có thể đi theo tiếng nói ấy.

Và từ đó con người đắm chìm trong đau khổ !

Xin con người hãy tha thứ cho con người vì họ không hiểu những điều họ làm !

—–
Suy nghĩ tản mạn
TẠ MINH TRÃI
20/04/2016