Dưới đây là quan sát của George Carlin về xã hội Mỹ, nhưng cũng thể hiện một nhân sinh quan đầy sâu sắc cho xã hội hiện đại của Việt Nam chúng ta ngày hôm nay:

Nghịch lý của thời đại chúng ta đó là chúng ta có những toà nhà cao hơn, nhưng tâm khí lại ngắn hơn.
Đường xa lộ rộng hơn, nhưng tầm nhìn lại hẹp hơn.
Chi tiêu nhiều hơn, nhưng lại “có” ít hơn.
Mua sắm nhiều hơn, nhưng thời gian hưởng thụ lại ít hơn.

Chúng ta có những ngôi nhà to hơn nhưng “gia đình” lại nhỏ hơn.
Nhiều thứ tiện lợi hơn, nhưng thời gian lại ít hơn.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn, nhưng khả năng cảm nhận lại kém đi.
Nhiều kiến thức, nhưng chính kiến lại ít hơn.
Nhiều chuyên gia hơn, nhưng những vấn đề lại càng nhiều hơn.
Nhiều thuốc hơn, nhưng sức khoẻ lại kém đi.

Chúng ta uống quá nhiều, hút thuốc quá nhiều, chi tiêu vô tội vạ, cười quá ít, lái xe quá nhanh, tức giận quá sớm, thức quá khuya, uể oải khi thức dậy, đọc quá ít, xem TV quá nhiều, và chúc tụng nhau quá ít.

Chúng ta sở hữu rất nhiều thứ, nhưng giá trị lại giảm đi.
Nói quá nhiều, yêu thương quá ít, căm giận quá thường xuyên.

Chúng ta đã học cách để kiếm sống, nhưng không phải là cách để có được một cuộc sống.
Chúng ta đã gắn thêm nhiều năm tháng vào cuộc sống chứ không gắn cuộc sống vào những tháng năm.
Chúng ta đã làm tất cả để đi lên mặt trăng và quay trở lại, nhưng lại gặp khó khăn khi băng qua đường để chào hỏi một người hàng xóm mới.
Chúng ta chinh phục được không gian vũ trụ bên ngoài nhưng lại chưa chinh phục được những khoảng trống bên trong.
Chúng ta đã tạo ra những thứ to lớn hơn, nhưng không phải những thứ tốt hơn.

Chúng ta làm sạch không khí, nhưng lại ô nhiễm tâm hồn.
Chúng ta chinh phục được nguyên tử, nhưng lại bị trói buộc bởi những định kiến ​​của bản thân.
Chúng ta viết nhiều hơn, nhưng học ít hơn.
Chúng ta lập nhiều kế hoạch hơn, nhưng hoàn thành ít hơn.
Chúng ta đã học cách để vội vã, nhưng không được học cách để chờ đợi.
Chúng ta xây dựng thêm nhiều máy tính để chứa nhiều thông tin, để sản xuất ra nhiều bản sao hơn bao giờ hết, nhưng con người lại tương tác thực sự ngày một ít hơn.

Đây là thời gian của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm, những nhân vật lớn và tính cách nhỏ, lợi nhuận lên cao nhưng các mối quan hệ xuống thấp.
Ngày nay chúng ta có hai nguồn thu nhập trong mỗi một gia đình, nhưng ly hôn lại nhiều hơn.
Những ngôi nhà lộng lẫy, nhưng những mái ấm không còn.

Đây là thời đại của những chuyến đi nhanh, của những sản phẩm dùng một lần rồi vứt, của đạo đức bên lề, của những cuộc tình chóng vánh, của những cơ thể thừa cân, và của những loại thuốc trị bá bệnh, từ giúp tạo phấn khích, đến giúp trầm tĩnh hơn, cả giúp để được chết.

Đây là thời điểm chúng ta phô bày rất nhiều nhưng lại trống rỗng bên trong.
Một thời đại mà công nghệ có thể nhanh chóng chuyển lá thư này đến bạn và cũng là thời đại bạn có thể lựa chọn chia sẻ thông tin này hoặc chỉ cần nhấn nút xoá đi chỉ trong tích tắc.

Hãy nhớ dành thêm chút thời gian với người thân của bạn, bởi vì họ sẽ không ở đó mãi mãi.

Hãy nhớ nói thêm một từ ngọt ngào yêu thương với đứa trẻ đang ngước nhìn lên bạn với sự ngạc nhiên đầy ngưỡng mộ, bởi đứa trẻ ấy sẽ sớm trưởng thành và rời xa khỏi bạn.

Hãy nhớ dành ra một cái ôm hôn thật nồng ấm cho người đang bên bạn, bởi lẽ đó là kho báu duy nhất bạn có thể mang đến cho người khác bằng tất cả trái tim mà không tốn một xu.

Hãy nhớ nói, ‘Anh yêu em’ với người bạn đời hay người yêu của bạn, và hãy thực sự làm điều đó. Bởi một nụ hôn và một cái ôm có khả năng hàn gắn khi nó được xuất phát từ bên trong.

Hãy nhớ nắm lấy tay và trân trọng khoảnh khắc cho người mà một ngày kia sẽ không còn ở đó nữa.

Hãy dành thời gian để yêu, dành thời gian để trò chuyện ! Và dành thời gian để chia sẻ những suy nghĩ trong tâm hồn của bạn.

Và hãy luôn luôn nhớ rằng, cuộc sống không được tính bằng số hơi thở mà chúng ta có trong mỗi khoảng khắc, nhưng ở trong từng khoảnh khắc đã khiến hơi thở chúng ta thực sự ngất ngây.

Nguồn: FB Allen B. Konis.
Bản dịch: Tạ Minh Trãi.

——
Tháng 03/2018 này là thời điểm nước Mỹ tưởng nhớ George Carlin tròn tuổi 81, một trong những nhà trình diễn xuất chúng và cấp tiến nhất trong lịch sử, người đã gắn bó, làm giàu bộ môn hài độc thoại (standup comedy) và góp phần quan trọng để bộ môn này trở thành một tâm điểm của nền văn hóa Mỹ. Không ngoa khi nói rằng, George là một bậc thầy trình diễn, một nhà ngữ học và bình luận xã hội cừ khôi hiếm có.

Ông nhận thức vai trò của mình không chỉ là một nghệ sĩ biểu diễn (càng không phải tấu hài), mà còn là một kẻ quan sát, kẻ phản kháng và kẻ nói sự thật. Chất liệu sáng tác của ông, phục vụ đắc lực cho chủ đề “sự vớ vẩn của nhân loại” thuộc một trong ba chủ đề: “thế giới con” rút ra từ quan sát cuộc sống xung quanh, “đại thế giới” hay nghị luận xã hội, và thứ ba, những đặc dị của ngôn ngữ và sự lạm dụng chúng. Bằng phong thái biểu diễn đậm chất biểu đạt, cặp mắt xoe tròn và giọng nói, khi ấy hãy còn nét bỡn cợt duyên dáng (và cách ngân vào cuối câu đặc trưng), George thách thức nhận thức phổ biến trong xã hội, đặc biệt chỉ trích thói đạo đức giả của tầng lớp trung lưu nước Mỹ, một cách tài tình.

Ông thường xuyên bình luận về những chủ đề chính trị ở Mỹ và châm biếm sự quá độ của văn hóa Mỹ.

Năm 2004, Carlin được Comedy Central xếp ở vị trí thứ 2 trong danh sách 100 diễn viên hài stand-up vĩ đại nhất mọi thời đại, đứng trước Lenny Bruce và sau Richard Pryor.

Năm 2008, ông được nhận giải Mark Twain Prize for American Humor.

——-
English Version:
An observation by George Carlin:

The paradox of our time in history is that we have taller buildings but shorter tempers, wider Freeways, but narrower viewpoints. We spend more, but have less, we buy more, but enjoy less. We have bigger houses and smaller families, more conveniences, but less time. We have more degrees but less sense, more knowledge, but less judgment, more experts, yet more problems, more medicine, but less wellness.

We drink too much, smoke too much, spend too recklessly, laugh too little, drive too fast, get too angry, stay up too late, get up too tired, read too little, watch TV too much, and pray too seldom.

We have multiplied our possessions, but reduced our values. We talk too much, love too seldom, and hate too often.

We’ve learned how to make a living, but not a life. We’ve added years to life not life to years. We’ve been all the way to the moon and back, but have trouble crossing the street to meet a new neighbor. We conquered outer space but not inner space. We’ve done larger things, but not better things.

We’ve cleaned up the air, but polluted the soul. We’ve conquered the atom, but not our prejudice. We write more, but learn less. We plan more, but accomplish less. We’ve learned to rush, but not to wait. We build more computers to hold more information, to produce more copies than ever, but we communicate less and less.

These are the times of fast foods and slow digestion, big men and small character, steep profits and shallow relationships. These are the days of two incomes but more divorce, fancier houses, but broken homes. These are days of quick trips, disposable diapers, throwaway morality, one night stands, overweight bodies, and pills that do everything from cheer, to quiet, to kill. It is a time when there is much in the showroom window and nothing in the stockroom. A time when technology can bring this letter to you, and a time when you can choose either to share this insight, or to just hit delete.

Remember to spend some time with your loved ones, because they are not going to be around forever.

Remember, say a kind word to someone who looks up to you in awe, because that little person soon will grow up and leave your side.

Remember, to give a warm hug to the one next to you, because that is the only treasure you can give with your heart and it doesn’t cost a cent.

Remember, to say, ‘I love you’ to your partner and your loved ones, but most of all mean it. A kiss and an embrace will mend hurt when it comes from deep inside of you.

Remember to hold hands and cherish the moment for someday that person will not be there again.

Give time to love, give time to speak! And give time to share the precious thoughts in your mind.

And always remember, life is not measured by the number of breaths we take, but by those moments that take our breath away.

FB: Allen B. Konis.