TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ CHUYẾN HÀNH TRÌNH 10 NGÀY 1,100KM BẰNG XE ĐẠP (PHẦN 2)

3. Chọn VIỆC KHÓ để làm ?

Trước mỗi chuyến đi của ngày, tôi luôn quan sát kỹ các lộ trình trước khi lên đường, và nếu có những lộ trình khác hơn so với con đường chính là Quốc Lộ 1A thì tôi thường chọn đi theo những con đường khác đó.

Ban đầu điều này chỉ có tính chất để trải nghiệm, thoả mãn cho sở thích cá nhân.

Nhưng sau đó tôi phát hiện ra một điều là, những lộ trình nhỏ như vậy thường khó đi hơn rất nhiều, đi vào trong những thôn xã đường đôi khi ghồ ghề rất xấu, hoặc đi men theo eo biển thì gió thổi khá mạnh, ít cây cối đồng nghĩa với ít bóng râm mát, và dốc lên xuống thường rất nhiều, … đi xe máy thì bạn sẽ không cần bận tâm đến những khó khăn này, nhưng xe đạp thì những vấn đề này thực sự rất lớn.

Có lẽ đó là lý do vì sao người ta chọn Quốc Lộ 1A làm tuyến chính vì khá dễ đi, ít đèo dốc, đường làm tốt và bóng mát cũng nhiều hơn.

Vậy tại sao lại chọn VIỆC KHÓ để làm ?

Tôi cho rằng, ngoài sự ngoan cố và bướng bỉnh của cá nhân tôi, thì chọn VIỆC KHÓ để làm cũng có một số khía cạnh tích cực của nó:

– Thứ nhất, chọn VIỆC KHÓ giúp tôi bước ra khỏi vòng quay chán ngắt lặp lại của Vùng An Toàn.

Những lộ trình nhỏ đi vào các thôn xã như vậy cho tôi quan sát được nhiều hơn cuộc sống của người dân trên chặng hành trình tôi đi qua, những cảnh quan mà tôi sẽ không thể quan sát hay chụp được nếu chỉ luôn chọn tuyến chính là QL1A.

– Thứ hai, chọn VIỆC KHÓ giúp tôi nhận ra những giới hạn mới của bản thân, nhờ đó học hỏi được nhiều hơn.

Việc thử thách với những con dốc ở các lộ trình nhỏ cho tôi thấy sức bền của mình lớn hơn mình tưởng rất nhiều.

Ngoài ra, chính những con dốc ấy dạy tôi biết cách ứng phó với các tình huống một cách linh hoạt hơn: biết điều tiết hơi thở của mình, biết “thả” đúng nhịp thở và đạp thì sẽ không bị hụt hơi, biết lúc nào cần nhanh, lúc nào cần thong thả, …

– Thứ ba, chọn VIỆC KHÓ giúp tôi có được những phần thưởng thú vị, duy nhất.

Có lần, trong suốt một quãng dài trong thôn nọ gần biển, tôi được nghe tiếng chim én kêu ríu rít suốt một chặng đường, điều này tôi chưa từng được trải nghiệm trước đó.

Hoặc ở một chặng khác, có những ụ rơm, những dải thóc dài được phơi tràn ra cả mặt đường, với người bình thường thì điều này thật bất tiện cho giao thông, nhưng đối với những ai mê hình ảnh, thì đây lại là một cơ hội hiếm có để có được những bức ảnh thú vị 🙂

4. Thực hành THÓI QUEN HOÀN TẤT

Trong vòng 10 ngày xe đạp tôi đề ra cho mình những đích đến cụ thể cần đạt được trong ngày, và dù có những thử thách bất ngờ xảy ra dọc đường (gió lớn ngược chiều, đèo cao, xe hỏng, …) tôi cũng cố gắng hết sức để hoàn tất đích đến ngày hôm đó.

Bởi tôi biết rằng, nếu hôm nay tôi không hoàn tất đích đến trong ngày, chặng đường của ngày kế tiếp sẽ bị kéo dài hơn, và cứ thế, đích đến cuối cùng của toàn chuyến đi của tôi sẽ không thể hoàn tất.

Bên cạnh đó, tôi hiểu rằng, nếu tôi cho phép mình không hoàn tất việc của ngày hôm nay, có thể ngày mai sẽ lại có điều gì đó xảy ra và tôi sẽ lại cho phép mình tiếp tục không hoàn tất.

Cứ như thế, việc cho phép mình dễ dãi, bỏ dở giữa chừng không hoàn tất sẽ trở thành một thói quen, và với thói quen đó thì tôi sẽ không bao giờ có thể hoàn tất những điều tôi mong muốn trong cuộc đời của mình được !

5. Thực hành THÓI QUEN KHÔNG BỎ CUỘC

Thú thật, rất nhiều lần trên chuyến đi, tiếng nói nhỏ trong đầu tôi cất lên rằng:

“Thôi, bao ngày cực khổ như thế cũng đủ rồi, hay chất xe đạp lên xe khách về quách Sài Gòn cho nhanh ?”.

Nhất là khi ở những chặng dừng, mấy cô chú chủ nhà nghỉ đều ái ngại cho tôi cực khổ mà đưa ra lời khuyên như vậy 🙂

Đúng là đi trong tâm thế là bất cứ lúc nào mình cũng có thể ngưng lại, bất cứ lúc nào cũng có thể “chất xe đạp lên xe khách về quách Sài Gòn cho nhanh” có một ma lực cám dỗ ghê gớm !!!

Những lúc chân đạp không còn nổi nữa, những con dốc dài cứ nối nhau tưởng như vô tận, những lúc lầm lũi đạp xe trong đêm tối để về cho được đích đến, … tiếng nói nhỏ ấy lại cất lên !

Nhưng tôi biết là mình sẽ không cho phép mình bỏ cuộc. Bởi đây chính là 10 ngày thử thách mà tôi dành cho sự cam kết đối với bản thân mình.

Và cũng tương tự như với thói quen HOÀN TẤT, nếu tôi cho phép mình BỎ CUỘC ngày hôm nay, thì tôi sẽ lại cho phép mình BỎ CUỘC vào ngày mai, đó là điều tôi không chấp nhận.