– Chúng ta đang sống một cuộc sống thực tại quá bận rộn với nhiều mối lo toan rồi, tại sao lại cần nhìn về quá khứ để làm gì nữa ?
– Bởi chúng ta là kết quả của quá khứ.
Dr Lakshmi.

Có những trái tim đang phải dằn vặt về quá khứ, đang cố tìm nơi ẩn náu trong hiện tại để lãng quên đi quá khứ của chính mình.

Nếu chúng ta không đối diện thẳng thắn với quá khứ, chúng ta sẽ chưa thực sự sẵn sàng để sống trong hiện tại và chưa được chuẩn bị để bước tới tương lai.

Chúng ta không thể chối bỏ quá khứ của chính mình.

“Tương lai là bức tranh không sáng tỏ.

Nhưng quá khứ là một hiện thực rất rõ ràng.”

Nhiều quan điểm cho rằng hãy nên sống với thực tại, bởi quá khứ không còn thuộc quyền quyết định của chúng ta nữa, và tương lai thì chưa đến.

Những thực tế là, quá khứ – hiện tại – tương lai là một chuỗi nối kết không thể tách rời trong cuộc đời chúng ta.

Lãng quên hay buông bỏ quá khứ là một khái niệm không thực, tự kỷ ám thị, huyễn hoặc chính mình.

Quá khứ luôn tồn tại và hiện hữu trong ký ức của chúng ta, trong từng tế bào, trong từng thói quen, suy nghĩ, hành động của ngày hôm nay.

Điều gì đó luôn khiến chúng ta không an tâm ở hiện tại, và chưa bước được đến với tương lai, là vì chúng ta đang cố lãng quên hay chôn vùi chúng đi trong quá khứ.
Đừng tìm cách chối bỏ quá khứ, hãy yêu thương, sống hoà thuận với quá khứ.

Dù tốt hay xấu, điều đó cũng đã xảy ra !
Một điều gì đó xảy ra, là vì nó cần phải xảy ra. 
Dù đau đớn, dù tàn khốc, chúng cũng đã xuất hiện để giúp cho chúng ta nhận ra một điều gì đó trong quá trình tiến hoá của chính mình.

Có một mẩu chuyện thế này:
“Một con lừa vô ý rơi vào giếng cạn, mọi người nghĩ cách cứu nó nhưng không ai thành công, họ liền quyết định đổ đất xuống để chôn sống luôn con lừa. 

Con lừa đau xót kêu to, nhưng khi bùn đất rơi xuống, nó lại bình tĩnh một cách bất ngờ.

Nó cố gắng đứng trên bùn đất đang rớt xuống ầm ầm và giẫm nát bùn đất dưới chân, cố gắng đứng cao hơn một chút. Cứ như vậy, nó theo bùn đất rớt xuống mà không ngừng lên cao. Cuối cùng, trong sự kinh ngạc của mọi người, con lừa bước ra khỏi giếng cạn.”

  
Hãy đứng trên tàn tích của quá khứ để kiến tạo tương lai cho chính mình !

“Hiện tại là một món quà (Present) và món quà đó được trao đến cho chúng ta từ Quá Khứ (Past), hãy trân trọng món quà đó !”.

Ý chí, sức mạnh, nguồn năng lượng sống của chúng ta trong kiếp sống này được tích luỹ từ quá khứ, thậm chí từ nhiều tiền kiếp trong quá khứ.

Mỉm cười với quá khứ, không có nghĩa là chúng ta sẽ chuẩn bị rời bỏ quá khứ.
Mỉm cười với quá khứ chính là việc chúng ta chấp nhận vai trò của chúng trong cuộc sống hiện tại, của ngày hôm nay và của mãi mãi về sau.

Yêu mến và sống hoà thuận với quá khứ là chúng ta trọn vẹn ở hiện tại, an nhiên với tương lai của chính mình.

Tạ Minh Trãi.

(Viết cho những linh hồn bị ám ảnh bởi quá khứ !)

21/11/2015