TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ CHUYẾN HÀNH TRÌNH 10 NGÀY 1,100KM BẰNG XE ĐẠP ? (PHẦN 1)

6h sáng ngày thứ 7 của chặng hành trình, trong đầu tôi bắt đầu có những suy nghĩ mang tính đúc kết cho chuyến đi của mình, và tôi cảm thấy cần viết chúng ra ngay. Và thế là tôi cứ thế viết …

Dọc đường, nhiều người sau khi biết tôi đang thực hiện chuyến hành trình vào Sài Gòn bằng xe đạp thì thường tỏ ra kinh ngạc, thán phục, hoặc e dè lắc đầu:

“Sao không kiếm cái xe máy mà đi cho khoẻ, đi xe đạp chi cho cực/ khổ/ mệt vậy ?”.

Tôi thường chỉ mỉm cười và trả lời:

“Dạ, tại cháu cũng đang rảnh, tranh thủ đi xe đạp cho nó thể thao chút ạ !”.

Thật ra thì tôi không rảnh 🙂

Tôi chỉ có 10 ngày để thực hiện chuyến đi này.

Mục tiêu của tôi cũng không thực sự là đạp xe cho nó thể thao, bởi tôi cũng không phải là dân đạp xe đạp chuyên nghiệp, đã 15 năm rồi tôi chưa đạp xe đạp, hoạ hoằn lắm 1 năm đạp được 1-2 lần 🙂

Ý định ban đầu của tôi đơn giản chỉ là, nhân dịp kỷ niệm 10 năm kể từ khi quay trở lại Việt Nam (05/02/2009 – 05/02/2019), tôi muốn thực hiện một điều gì đó cá nhân dành tặng cho bản thân.

Một ý tưởng chợt nảy ra, đã 10 năm kể từ khi về làm việc ở Việt Nam, tôi toàn chỉ làm việc trong những không gian máy lạnh, vậy lần này hãy thử thực hiện một chuyến đi gần hơn với thiên nhiên, bằng … đi bộ hoặc xe đạp ?

Và rồi tôi quyết định dùng 10 ngày sau Tết để đưa mình ra khỏi Vòng An Toàn, một khái niệm mà tôi tự gọi là “10 Ngày Thử Thách Tâm Trí & Hành Động” – Một chuyến hành trình vào Nam bằng xe đạp.

Những bức ảnh được chia sẻ trên từng chặng đường đi có lẽ là Bonus (phần thưởng) thêm mà đất nước và con người đã ưu ái tặng thêm cho tôi, điều mà tôi không hề kỳ vọng trước đó !

Bên cạnh những tấm ảnh đó, Chuyến Đi thực sự dường như đã “ủng hộ” ý định thử thách bản thân ban đầu của tôi, bằng việc ban cho tôi hết những thử thách này đến thử thách khác 😀

– Hôm thì gió lớn, ngược chiều, còng lưng đạp hết sức mà cứ như … đua xe đạp chậm.

– Hôm thì Đèo cao, đạp hết nổi phải nhảy xuống dắt bộ, cả người cả xe gần 100 kg cứ thế ì ạch leo đèo dốc 10 độ.

– Hôm thì do chọn đường nhỏ để trải nghiệm, nên gặp những quãng đường xấu, đi sóc ê ẩm hết cả người.

– Chưa kể chọn đường nhỏ thường ngoắt ngéo xa hơn, đi đến tối mịt chưa về đến đích đến trong ngày, vừa đạp xe đêm, vừa leo đèo, vừa đổ dốc, chỉ có ánh trăng và đồi gió heo hút, cũng … ghê ghê :)))

– Bên cạnh đó tất nhiên là nhức mỏi sau mỗi ngày 10-12h đạp xe, chân mỏi, tay mỏi, cổ mỏi, cột sống mỏi, mông ê ẩm, …

Và, vậy thì rút cuộc tại sao tôi lại chọn chuyến đi “hành xác” mình như vậy ? Tại sao không chọn việc dễ mà làm ? Tại sao phải đưa mình vào những tình huống khó khăn thử thách như thế ?

Những câu hỏi này thường xuyên nảy ra trong đầu tôi, đặc biệt là những lúc các khó khăn thử thách xuất hiện.

Với tôi, việc thực hiện chuyến đi này cho tôi nhiều lớp ý nghĩa giá trị.

1. Làm giàu thêm những TRẢI NGHIỆM SỐNG.

Trước hết, đây là 1 trong 7 điều mà tôi đã viết trong danh sách những điều giúp cho cuộc đời tôi có ý nghĩa, trong danh sách The Bucket List của mình, đó là:

“TRẢI NGHIỆM SỐNG: Tôi muốn trải nghiệm được nhiều nhất có thể những hình thái sống khác nhau trên cuộc đời (du lịch bụi, lang thang, chinh phục những nẻo đường, những ngọn núi, …).”

(The Bucket List là một bài tập lấy cảm hứng từ một bộ phim cùng tên mà tôi hay hướng dẫn mọi người thực hiện trong một lớp học do tôi và một nhóm cộng sự tổ chức, lớp học mang tên Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI – www.ynghiacuocdoi.com).

2. Thử thách luôn mang đến cho chúng ta những phần thưởng sau đó.

Cũng như cách mà những đoạn đường dốc, những con Đèo đã dạy tôi trong chuyến đi này.

Lúc đầu, khi nhìn thấy những đoạn đường dốc, tôi luôn ngán ngẩm, bởi tôi biết mình đang chuẩn bị phải tiêu tốn rất nhiều sức lực.

Nhưng sau đó, tôi phát hiện ra một điều mà có lẽ tôi sẽ ít để ý nếu chỉ đi bằng xe máy hoặc xe ô tô khách, đó là, sau mỗi đoạn dốc, tôi thường có một đoạn đổ dốc rất dài, rất xa, tốn rất ít sức lực nhờ vào lực đà.

Và tôi chợt nhận ra rằng, cuộc sống của chúng ta cũng vậy, sau mỗi thử thách, chúng ta đều trưởng thành hơn, thông minh hơn, chín chắn hơn để có thể đi xa hơn, nhanh hơn trong hành trình cuộc sống, với ít sức lực hơn.

Hiểu được điều này, sau đó tôi không còn ngán những đoạn dốc hay những con Đèo nữa, vì tôi biết, sau đó, chính những đoạn dốc hay những con Đèo này sẽ giúp tôi đi thật nhanh và thật xa hơn trên hành trình của mình !