TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ TỪ CHUYẾN HÀNH TRÌNH 10 NGÀY 1,100KM BẰNG XE ĐẠP ? (PHẦN 3)

6. Thách thức bản thân VƯỢT NGƯỠNG

Trên chặng hành trình, tôi luôn tìm cách thách thức các giới hạn bản thân mình.

Lúc đầu leo dốc, cao quá tôi buộc phải xuống dắt bộ. Sau một vài lần, tôi thách thức mình phải cố gắng ngồi trên yên xe đạp mà leo lên tới đỉnh, nhất định không chịu xuống dắt bộ. Một vài lần rồi cũng quen, lần sau tôi tiếp tục thử thách mình với những con dốc ngày một dài hơn.

Mỗi chặng đường đều xa gần khác nhau, nhưng mỗi ngày đều có những thách thức mới.

Cho dù thử thách mới của mỗi ngày là gì, tôi đều thách thức bản thân phải bằng mọi giá về đích đến của ngày hôm ấy, thách thức bản thân về đích nhanh hơn, sớm hơn so với những lần về đích của những ngày trước.

Ngày cuối là ngày tôi thực sự thử thách mình VƯỢT NGƯỠNG, bằng việc đặt mục tiêu hoàn tất chặng đường hơn 210km, gần gấp đôi độ dài những chặng đường mà tôi thường hoàn tất trước đó.

Sau những lần thử thách bản thân như vậy, tôi nhận ra rằng, năng lực tiềm ẩn của con người là vô hạn, nhưng chỉ trong những tình huống đặc biệt, bên ngoài vùng an toàn, thì chúng ta mới có dịp chứng kiến nguồn năng lượng này.

Và cho đến khi chúng ta thực sự thử thách mình bằng những lần VƯỢT NGƯỠNG như vậy, chúng ta mới thực sự biết giới hạn của bản thân của mình có thể xa đến đâu !

7. Tận hưởng HẠNH PHÚC trên từng chặng đường đi

Tất cả những cực khổ sẽ là vô nghĩa, tất cả những thử thách sẽ không thể trọn vẹn, nếu chính bản thân tôi không biết cách tìm thấy HẠNH PHÚC trên từng chặng đường đi, không biết cách tận hưởng hành trình của mình.

Với tôi, chuyến đi xe đạp vượt hơn 1,100km này đã cho tôi cơ hội để tận hưởng HẠNH PHÚC theo cách:

– Tôi được nghe những bản nhạc tuyệt vời trong một bối cảnh khác biệt (những lúc hoàng hôn buông xuống với mặt trời to như cái bánh xe, những lúc đạp xe trong đêm thanh vắng với ánh trăng phía trên và gió lồng lộng, những buổi trưa oi ả với những cách đồng lúa xanh ngắt hai bên đường, …).

– Tôi được nghe Audio Book trên đường đi, tiếp tục việc học hỏi theo một phương thức mới mẻ.

– Tôi bước ra khỏi những thói quen cố hữu của hoạt động lặp lại nhàm chán hàng ngày (8 hay lướt trên facebook cả ngày, ngủ trưa, thức khuya, ăn không thấy ngon, bụng không thấy đói, …).

– Tôi quan sát mọi thứ chậm hơn, kỹ hơn, sâu hơn thế giới mà tôi đang sống, và nhận ra rằng, ở bên ngoài kia, bên ngoài thế giới ảo, còn có một thế giới thật khác, một thế giới thiên nhiên và con người vô cùng gần gũi với biết bao điều thú vị.

– Tôi có dịp lắng nghe bản thân và cơ thể của mình một cách tốt hơn, theo cách mà cơ thể sẽ báo cho tôi biết nó cần gì, thay vì tôi hay áp đặt cho cơ thể mình theo thói quen.

– Tôi được chiêm ngưỡng cảnh đẹp 2 bên đường theo cách chậm rãi, thi vị nhất.

– Tôi được lắng nghe những câu chuyện, cuộc sống của những con người 2 bên đường ở những chặng dừng nghỉ.

Có những câu chuyện tôi đã được nghe, được thấy, được kể lại theo những phương cách dung dị nhất, vùng miền nhất mà tôi chưa từng được biết đến trước đó.

– Tôi học được cách loại bỏ tối đa những thứ không cần thiết, bởi nếu không, từng vật dụng không giá trị sẽ là gánh nặng bạn phải mang theo suốt quãng đường.

– Tôi học được cách kiên nhẫn và tiên liệu mọi thứ, đặc biệt cách quản lý thời gian và công việc trong quá trình hoàn tất những mục tiêu mỗi ngày, bởi khi đi xe đạp, bạn muốn đi nhanh hơn cũng khó, mà chậm quá không về được đích đến thì sẽ kéo theo rất nhiều bất tiện.

– Tôi học được cách không đặt ra quá nhiều kỳ vọng, nhưng luôn sẵn sàng cho tất cả. Bởi cuộc sống luôn mang đến cho chúng ta rất nhiều món quà bất ngờ, đặc biệt khi chúng ta không quá đặt nặng vào những kỳ vọng 🙂

Còn nhiều nhiều nữa những điều mà tôi cảm thấy mình được HẠNH PHÚC trên chuyến đi này, một chuyến đi mà tôi sẽ luôn ghi nhớ bên trong trái tim mình, bởi trên từng mét đường đi tôi đều nhìn thấy và ghi dấu sự nỗ lực của bản thân mình.

PHẦN KẾT

Bài viết này được bắt đầu vào ngày thứ 7 của chặng hành trình và, và hôm nay, tôi đang ngồi viết Phần Kết vào ngày hôm sau, khi tôi đã hoàn tất chuyến đi.

Thật khó dùng ngôn từ để miêu tả những cảm xúc mà tôi đã có cơ hội trải qua, cũng thật khó để nói về một cái kết như thế nào đó cho trọn vẹn, tôi xin chia sẻ 3 điều đọng lại sau đây:

1. MÓN QUÀ LỚN NHẤT CHÍNH LÀ NHỮNG MỐI QUAN HỆ

Kể từ khi bắt đầu chặng hành trình, khi post những hình ảnh tôi chụp lên Facebook, tôi nhận được rất nhiều sự động viên, khích lệ của bạn bè, người thân, cả những người bạn mà tôi chưa từng gặp ngoài đời.

Đó là những sự khích lệ rất lớn, giúp tôi có thể hoàn tất chuyến đi của mình một cách dễ dàng hơn. Chuyến hành trình một mình của tôi theo cách như vậy đã không hề thấy cô đơn chút nào.

Có những người thậm chí đã inbox chỉ dẫn cách đi cho tôi, mời tôi khi đi qua nơi họ sống ghé nhà họ ăn một bữa cơm, uống ly cafe, gặp gỡ trao đổi vài câu chuyện, … Vì lý do thời gian giới hạn, tôi buộc phải từ chối lời đề nghị của một số người, nhưng tôi muốn họ biết rằng, tận trong sâu thẳm trái tim tôi, tôi vô cùng biết ơn tấm chân tình của họ.

Có những cô chú, anh chị dọc đường tôi chưa từng quen biết, sẵn sàng mời tôi về nhà chơi, làm cơm cho tôi ăn, đưa nước cho tôi uống, đối xử với tôi như một đứa con cháu trong nhà.

Về đến đích đến cuối cùng ở Sài Gòn còn có hẳn một nhóm “đồng bọn” ra tận nơi, ôm chầm lấy tôi để chúc mừng 🙂

Cuộc sống thật tuyệt vời khi ta biết mình có được những nguồn lực hỗ trợ to lớn như thế ở xung quanh, và họ luôn xuất hiện, luôn sẵn sàng hỗ trợ đúng lúc khi ta cần !

2. CUỘC SỐNG LÀ MỘT HÀNH TRÌNH TRẢI NGHIỆM

Có người hỏi tôi rằng có muốn chia sẻ thông điệp gì sau chuyến đi này không ?

Ngay từ đầu, tôi đã xác định chuyến đi này là một thử thách mang tính cá nhân, hoàn toàn không có ý định truyền tải thông điệp cụ thể nào cho ai cả.

Nhưng nếu tình cờ bài viết này và những hình ảnh trên chuyến hành trình của tôi có thể “chạm” đến được ai đó, thì có lẽ đó cũng là một cơ hội tốt để tôi nhắn nhủ với họ một điều là:

Tôi tin rằng, sâu thẳm bên trong mỗi người, đều có một trái tim phiêu lưu nóng bỏng đang chờ được có cơ hội đập mạnh mẽ, hoà nhịp với từng bước của chặng hành trình cuộc đời nào đó của riêng họ.

Vậy hãy bắt đầu chặng hành trình đó ngay khi họ còn có thể !

Họ sẽ không thể ngờ được hết những món quà mà cuộc sống sẽ dành tặng cho họ đặc biệt như thế nào đâu !

Cuộc sống là một hành trình trải nghiệm, mà ở mỗi trải nghiệm, chúng ta lại giàu có hơn lên về mọi mặt. Vậy bạn còn chần chừ gì nữa ?

3. SỐNG MỘT CUỘC SỐNG CÓ Ý NGHĨA

Hãy sống thật tràn đầy, ra đi tay trắng !

Live full, die empty ! (Les Brown).

Đây là một trong những câu nói mà tôi yêu thích nhất.

Với tôi, cuộc sống là một quyển sách, mà mỗi ngày chúng ta đều đang viết lên một trang sách về một điều gì đó có giá trị mà mình đã đạt được.

Trang sách mỗi ngày đó nhiều hay ít, hay hoặc dở, có ý nghĩa hoặc không đều do chính tay chúng ta viết nên.

Mahatma Gandhi đã từng nói:

“Hãy sống như thể ngày mai bạn sẽ chết, và hãy học hỏi như thể bạn sẽ sống mãi mãi”.

Chúng ta đều biết, trên đời có những số phận không may mắn, có những người bạn, người thân của chúng ta đã ra khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp hoàn tất những ý nguyện mà họ từng mong muốn thực hiện.

Đó là điều có thể đến với bất kỳ ai, chúng ta cũng không ngoại lệ !

Dũng Cảm bước ra khỏi vùng an toàn, Can Đảm đối diện với những nỗi sợ, Học Hỏi cách để Sống Mạnh Mẽ với những điều chúng ta tin tưởng !

Đó là cách mà tôi tin rằng chúng ta có thể tạo ra một cuộc sống có ý nghĩa cho bản thân và cho những người xung quanh.

Hãy chắc chắn rằng sau này, đến một độ tuổi mà chúng ta không còn có thể làm được gì nhiều nữa, chúng ta có thể chậm rãi mở quyển sách cuộc đời của mình ra, lật từng trang, nhìn vào đó, nước mắt lem nhem và cười khúc khích vì mình đã có một thời gian, một tuổi trẻ, một đời sống thi vị như thế, bạn nhé !

12/02/2019 – 22/02/2019

Tạ Minh Trãi

#10NgayThuThachTamTriHanhDong

#MotDieuChoMoiNgay