TRÒ CHUYỆN VỚI MAHATMA GANDHI

Mẩu đối thoại trong tâm trí này được ghi lại trong ngày Thiền định thứ 7, trong chuyến đi Thiền gần 10 ngày của tôi ở Thái Lan.

Tôi:

– Chào ngài, rất vui được gặp Ngài bằng xương bằng thịt, tôi rất hâm mộ Ngài, mời Ngài ngồi.

Mahatma Gandhi:

– Cám ơn cháu, cháu có thể gọi ta bằng Ông.

Tôi:

– Ồ, cám ơn Ông, cháu thích như thế hơn. Ông khoẻ chứ, cuộc sống của ông ở thế giới bên kia thế nào ?

Mahatma Gandhi:

– Ta khoẻ, cám ơn cháu. Cuộc sống của ta vẫn tốt, ta vui vì nhiều việc ta làm vẫn có thể tiếp tục giúp đỡ một ai đó ở cõi trần này. Hãy bắt đầu bằng điều cháu muốn hỏi ta ?

Tôi:

– Cháu muốn hỏi ông về việc làm thế nào ông có thể dẫn dắt người của ông ? Làm thế nào dân tộc Ấn có thể chiến thắng cuộc đấu tranh với người Anh bằng một cách lạ lùng như thế ? Bất bạo động ?

Mahatma Gandhi:

– Ta không dẫn dắt người của ta, ta chạm đến trái tim họ !

Tôi:

– Chạm đến trái tim ?

Mahatma Gandhi:

– Đúng thế. Ta kết nối với họ bằng tình yêu thương trong trái tim ta. Khi họ yêu mến ta, họ sẽ ủng hộ những gì ta làm, ủng hộ niềm tin mà ta tin tưởng. Chỉ đơn giản thế thôi !

Tôi:

– Chỉ thế thôi sao ? Đó là tất cả những gì Ngài làm đối với Nghệ Thuật Lãnh Đạo ?

Mahatma Gandhi:

– Đúng vậy !

Con người đánh giá quá thấp sức mạnh của Trái Tim, của Tình Yêu Thương và tôn sùng thái quá sức mạnh của Trí Óc.

Trí Óc chỉ nên ủng hộ và làm theo những gì Trái Tim quyết định, chứ không nên ra quyết định thay cho Trái Tim.

Trái tim luôn biết mình muốn gì, nhưng Trí Óc thì không, bởi Trái Tim kết nối với vạn vật, với vũ trụ, và Trái Tim không thể bị cài đặt, bị lập trình, nên nó luôn biết điều nó muốn, nó luôn biết điều gì là đúng.

Trong khi Trí Óc đã bị cài đặt từ bé bởi vô số thứ, bởi giáo dục, bởi những niềm tin của ông bà, cha mẹ, bạn bè, bởi thói quen, bởi Văn Hoá, Tôn Giáo, … mãi cho đến tận bây giờ, Trí Óc vẫn luôn bị ảnh hưởng mỗi ngày, bị chi phối bởi vô số thông tin nhiễu loạn, nên nó không còn có khả năng phân biệt được điều nó muốn, nó không còn có khả năng phân biệt được đúng – sai, … vậy nên không nên để cho Trí Óc ra quyết định, hãy để nó là trợ tá đắc lực cho Trái Tim, thực hiện những gì Trái Tim mách bảo.

Do hiểu sai, nên con người làm cho mọi thứ trong cuộc sống trở nên phức tạp hơn lên rất nhiều. Đáng lẽ không cần thiết phải như thế !

Tôi:

– Ồ, điều này thật mới mẻ và thú vị đối với cháu.

Từ trước đến nay cháu vẫn biết là nên lắng nghe theo tiếng nói của Trái Tim, nhưng cháu chỉ đơn giản nghĩ rằng tiếng nói của Trái Tim mang tính trực giác và là cái gì đó rất cá nhân thôi, cháu không nghĩ nó lại có sức mạnh to lớn đến như thế !

Vậy cháu nên bắt đầu lắng nghe Trái Tim như thế nào thưa ông ?

Mahatma Gandhi:

– Chính cháu đã từng nói, trong chính câu hỏi đã luôn ẩn chứa câu trả lời, cháu của ta.

Cháu hãy “bắt đầu lắng nghe Trái Tim” bằng việc dành thời gian để lắng nghe Trái Tim mình nhiều hơn. Biết ơn những thông điệp mà Trái Tim mang đến cho cháu, gửi năng lượng yêu thương đến cho Trái Tim cháu.

Làm điều đó thường xuyên sẽ giúp cháu lắng nghe được những thông điệp của Trái Tim mình một cách rõ ràng hơn, nhạy bén hơn.

Cháu cũng có thể sử dụng Thiền định như một phương cách để khiến cho Trí Óc cháu lắng xuống và khiến cho tiếng nói của Trí Óc dịu bớt đi. Có như thế, Trái Tim cháu mới có cơ hội để lên tiếng.

Tôi:

– Việc này quả là một nhận thức vô cùng mới mẻ đối với cháu, cảm ơn Ông nhiều lắm !

Mahatma Gandhi:

– Cháu đang đi đúng hướng, cháu của ta.

Hãy tiếp tục dũng cảm tin vào niềm tin mà cháu đang tin, hãy chia sẻ niềm tin này với những người khác, bởi đó chính là sức mạnh lớn nhất mà cháu đang có.

Thế giới của chúng ta không cần thêm nhiều hơn sự nhiễu loạn bởi những quyết định thiếu sáng suốt của Trí Óc nữa.

Thế giới của chúng ta cần nhiều hơn năng lượng Yêu Thương và Bình An đến từ sự minh triết của Trái Tim.

Giúp cho mọi người nhận thức được điều đó chính là một phần Sứ Mệnh của cháu, cháu của ta !

Tôi:

– Cuộc nói chuyện tuyệt vời quá ! Cháu đã biết được cháu cần phải làm gì rồi, cháu cảm ơn Ông nhiều lắm.

Mahatma Gandhi:

– Hãy trò chuyện với ta bất cứ lúc nào cháu muốn.

Ta đã không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian nữa, ta có thể ở bất cứ đâu và bất kỳ lúc nào cháu cần đến sự hỗ trợ của ta.

Tôi:

– Vâng, cháu cảm ơn Ông ! Mong sớm được gặp lại Ông ạ ! Cháu chúc Ông luôn có thật nhiều niềm vui, luôn hạnh phúc và bình an ạ !

Mahatma Gandhi:

– Chúc cháu cũng luôn thế nhé !

Tạ Minh Trãi

Bangkok – 07/09/2018.